Được tạo bởi Blogger.

Diễn viên Dương Phi Long: “Ngẫm - Cười” là tiếng cười chậm giữa thời đại ồn ào

Giữa không gian truyền thông số đầy tốc độ hôm nay, nơi mọi nội dung liên tục cạnh tranh nhau bằng sự gây chú ý tức thời, tập truyện trào phúng Ngẫm – Cười của tác giả Trần Minh Cường lại chọn một hướng đi khác: không ồn ào, không cố tạo “cú sốc”, mà lặng lẽ để tiếng cười thấm dần vào suy nghĩ người đọc. Chính điều đó đã khiến nhiều nghệ sĩ và người làm nghề chú ý, trong đó có diễn viên Dương Phi Long.


Là nghệ sĩ trưởng thành từ môi trường sân khấu và nghệ thuật biểu diễn, Dương Phi Long cho rằng điều đáng quý nhất ở Ngẫm – Cười nằm ở khả năng tạo ra “độ lắng” trong một thời đại mà tiếng cười đang bị tiêu thụ quá nhanh.

Anh nhận định rằng, truyền thông hiện đại đang khiến công chúng quen với những tiếng cười tức thời: những đoạn clip ngắn, câu thoại gây sốc hay các xu hướng lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội. Người ta cười nhanh, chia sẻ nhanh rồi quên cũng rất nhanh. Nhưng Ngẫm – Cười lại không vận hành theo cơ chế ấy.


Theo Dương Phi Long, tiếng cười trong tác phẩm của Trần Minh Cường không xuất hiện ngay ở bề mặt. Nó đến chậm hơn, sau khi người đọc kịp nối các chi tiết, kịp nhận ra sự lệch pha giữa lời nói và bản chất, giữa hình ảnh được trình diễn và đời sống thật phía sau. Chính kiểu trào phúng ấy khiến người đọc không chỉ cười, mà còn phải nghĩ.

Anh cho rằng đây là điểm khác biệt đáng chú ý của Ngẫm – Cười trong bối cảnh truyền thông đương đại: tác phẩm không chạy theo “độ viral”, mà hướng tới chiều sâu nhận thức.


Ở góc độ nghệ thuật, Dương Phi Long đánh giá trào phúng trong Ngẫm – Cười giống như một hình thức phản biện mềm đối với các diễn ngôn quen thuộc của xã hội hiện nay — từ hình ảnh thành công, sự tử tế cho tới cách con người xây dựng thương hiệu cá nhân trong thời đại số.

Thay vì tranh luận trực diện hay phán xét gay gắt, Trần Minh Cường để các tình huống tự bộc lộ nghịch lý của chúng. Khi những lời nói đẹp đẽ được đặt vào đời sống cụ thể, khoảng cách giữa hình ảnh và thực tế tự nhiên hiện ra. Theo nam diễn viên, đây là cách phản biện rất văn chương, nhẹ nhưng sâu, không áp đặt mà vẫn khiến người đọc phải tự đối diện với suy nghĩ của mình.


Dương Phi Long cũng cho rằng văn học hôm nay đang đứng trước một vai trò đặc biệt: trở thành “bộ lọc chậm” giữa môi trường truyền thông đầy nhiễu động. Trong khi mạng xã hội liên tục đẩy thông tin mới tới người tiếp nhận, Ngẫm – Cười lại làm công việc ngược lại - giữ người đọc ở lại lâu hơn với một câu chuyện, một chi tiết, một cảm giác lửng lơ sau tiếng cười.

Theo anh, chính sự tiết chế trong câu chữ và độ chính xác của các tình huống đã giúp tập truyện không bị hòa tan vào sự ồn ào chung. Mỗi truyện ngắn giống như một lát cắt gọn nhưng sắc của đời sống hiện đại, nơi người đọc có thể nhìn thấy cả cơ chế truyền thông lẫn tâm lý con người phía sau những điều tưởng như rất quen thuộc.


Nam diễn viên nhận định, điều quan trọng hơn cả là Ngẫm - Cười không biến người đọc thành khán giả thụ động. Tác phẩm không dẫn dắt cảm xúc sẵn, không kết luận thay người đọc, mà buộc họ tự hoàn tất ý nghĩa của câu chuyện. Trong thời đại “lướt nhanh”, đây là một cách đọc khó hơn, nhưng cũng đáng giá hơn.

Dương Phi Long cho rằng lựa chọn của tác giả Trần Minh Cường là một lựa chọn không dễ dàng trong hệ sinh thái truyền thông hôm nay. Khi nhiều người cố tạo sự chú ý bằng tốc độ và ồn ào, Ngẫm – Cười lại đi tìm chiều sâu và khả năng lưu lại trong suy nghĩ người đọc.

“Có những tiếng cười vừa dứt là quên. Nhưng cũng có những tiếng cười khiến mình im lặng rất lâu sau đó. Tôi nghĩ Ngẫm – Cười thuộc kiểu thứ hai,” anh chia sẻ.

HỒ SƠ BESTFACE

Zalo Đăng ký / Booking
Đang tải hồ sơ...
Liên hệ tin bài, họp báo, bảo trợ truyền thông: media@goldstar.com.vn